Truyện ngắn, tự sự

Thiên đường… hay Địa ngục?

Hắn cố yêu cầu nhiều lần nhưng không được, hắn chỉ có biết la hét và đau khổ, tóc hắn đang bạc dần, bạc dần, râu đang mọc dài ra, cơ bắp xưa nay của hắn nay đã teo đâu mất. Hắn lụm khụm kiếm một sợi dây, định móc lên để tự treo cổ, nhưng mà hắn không được làm, hắn không được làm việc gì. Hắn muốn chết, hắn nghĩ thế, hắn yêu cầu được treo cổ. Lập tức hắn bị treo một cái giàn treo cổ thật lớn, hắn lắc quá lắc lại, nhưng lạ thay, hắn không chết… Hắn điên loạn, la hét, rầm rĩ

1/1/2013 12:00:00 AM

Kẻ mù

Bởi thường thì đôi mắt của những người mù nó đùng đục và lạnh lùng thế nào ấy, khi một người bình thường nhìn vào cứ tưởng mình đang nhìn một cái xác không hồn. Cũng có vài đứa mắt trong veo, nhưng đôi mắt của chúng luôn nhìn vào một điểm cố định nhưng chẳng chú trọng vào ai. Hôm nọ có anh lên thăm hai đứa nó nói đùa "Mấy em ạ, các em thì luôn được nhìn thẳng, còn những người bình thường đôi lúc họ không làm được như thế đâu?" rồi anh trầm ngâm chẳng nói thêm gì.

12/30/2012 12:00:00 AM

Bĩ cực

Hắn muốn bỏ tất cả, làm lại tất cả, nhưng hắn quá quen thuộc với những cái hào nhoáng dĩ vãng, dù tự tạo và dối trá nhưng vẫn được tung hô mỗi ngày đấy thôi.Dù cũ xì và lãng mạn vô lý nhưng vẫn được lắm người khen ngợi. Hắn còn là đứa con quá "hiếu", quá chăm lo công tác thờ tự. Hăn chả thể đi đâu được, hắn vẫn vậy, sẽ vậy và mãi mãi như vậy.... Một câu chuyện viết vào những ngày đầu năm 2007!

12/27/2012 12:00:00 AM

Perfect

Hôm nay nghe lại bài Perfect của Simple Plan, tự nhiên tôi lại trào ra nước mắt. Cũng đã năm năm từ ngày tôi viết chơi câu chuyện có cùng tên Perfect. Nay đăng lại để chia sẻ cùng mọi người.

12/16/2012 12:00:00 AM

Buồn

Gió ơi, gió tới làm chi, gió thoảng qua mang theo hương thơm con gái, mang theo nỗi buồn của nhân gian, gió mang đến cho tôi chỉ những chuyện buồn và chỉ những phút nhớ nhung xao xuyến; còn tôi tôi hòa vào trong gió nỗi buồn của tôi.

10/10/2012 12:00:00 AM

Muỗi

Nhưng rõ ràng là tôi say! Bởi nếu không say tôi sẽ không nhìn hai ba con muỗi bu trên cánh tay và hút máu cho kỳ đã. Chúng nó hút xong một nơi, lại bay đến nơi khác. Máu tôi thơm? Hay bản chất của muỗi là như vậy? Chúng nó cứ hút mãi cho đến lúc cái cơ thể của mỗi đứa chúng nó phình to thật là to. Tôi chờ đợi, chờ đợi cái tính tham lam của chúng sẽ khiến cho chúng vỡ uỳnh lên một phát… Cả cơ thể của con muỗi sẽ nổ tung, sẽ không còn chiếc bụng, chỉ còn lại cái đầu và chiếc kim đang cắm vào cánh tay của tôi, lung lay… lung lay...

10/10/2012 12:00:00 AM

Tôi chờ... Huế mưa...

Nếu mùa mưa tới, tôi sẽ được thấy tất cả: nắng, mưa, vừa nắng vừa mưa; lúc đó đất trời sẽ giống với con người hơn, có đủ tất cả các trạng thái: khóc, cười, giận, hờn và hạnh phúc. Tôi thích những buổi chiều có mưa bóng mây, tôi chợt thấy trời đất kia và tôi đồng điệu, tôi hay vậy, buồn vui lẫn lộn, hạnh phúc xen lẫn cô đơn. Khi nào tôi nhận thấy cô đơn và hạnh phúc hòa quyện, nghĩa là lúc đó tôi là tôi nhất. Tôi vậy đó…

10/10/2012 12:00:00 AM

Để gió cuốn đi (II)

Đây là câu chuyện mình viết năm mình đang là sv năm 3 ở Huế. Một câu chuyện thật khoảng 90%. Mỗi lúc đọc lại vẫn thấy vui vui, dù rằng nó không tới độ của một truyện ngắn, nhưng đối với tôi, nó xứng đáng để được đọc lại.

10/10/2012 12:00:00 AM

Ôi đẹp! Phải không?

Vâng, có một khi nào đó người ta sẽ nhận ra, cuộc sống này cần phải có một chút gì đó lãng mạn… Tôi thì quen nhìn những cô nàng dịu hiền xinh đẹp, thầy tôi thì quen vịnh thơ cho lá hoa… Nếu cứ giương đôi mắt trâu nhìn cuộc sống này thì có lẽ tôi chả sống nổi, tôi thích những giấc mơ, tôi thích ngắm nhìn mọi khuôn mặt, mọi biểu tình ở mọi người, và cứ như thế tôi chiêm nghiệm. Rồi một lúc nào đó tôi sẽ thốt lên: “Ôi đẹp! Phải không?”

10/10/2012 12:00:00 AM

Loài người và quần áo

Huynh biết rằng "trinh tiết" chỉ để nói tới cái nơ bóc một mòn quà mà ai đó mới được tặng. Cái cảm giác run run mở quà cũng y hệt với cảm giác thấy được một chút "tiết" còn "trinh". Trinh tiết đã biến phụ nữ thành quà cáp, thành đồ vật… Huynh chả nhớ được anh đã lấy "trinh tiết" của An như thế nào, hoặc có thể cũng chả phải là anh lấy, nhưng anh biết có một điều đơn giản, An là người vợ, là người yêu của mình, thế là đủ. Mà vợ và người yêu thì không thể sử dụng chiếc nơ buộc quà để dán lên.

10/10/2012 12:00:00 AM
«12»