Hôm nay là một ngày đẹp trời để khóc

Mot hinh anh toi chup, co ve khong lien quan, nhung toi thich add vao bai nay
Mot hinh anh toi chup, co ve khong lien quan, nhung toi thich add vao bai nay

Tiết trời đã có những dấu hiệu cho thấy mùa giáng sinh đang đến..

Sáng hôm nay, bầu trời xám bàng bạc, mặt trời dường như đã ngủ quên, mưa thì lất phất bay, những hạt mưa rất nhỏ chỉ đủ để người ta biết đó là trời mưa, nhưng không đủ để làm ướt chiếc áo. Tôi đi làm trong một tiết trời như vậy, với bầu trời bàng bạc, với lượng xe cộ dường như chậm hẳn so với thường ngày, và những bài hát trong chiếc tai nghe bluetooth lại thật buồn, cả hai ba bài đều diễn tả chung một tâm trạng, dù nhạc tôi bật theo chế độ ngẫu nhiên, tất cả những điều đó khiến tôi suy nghĩ về tôi.. Và tôi lạc trong một cảm giác buồn bã, ão não, và tự dưng tôi thắc mắc về sự tồn tại của mình, tại sao tôi vẫn phải sống, trong khi nhiều chuyện tôi gần như bế tắc, bất lực với những sự việc đang diễn ra xung quanh tôi, với nỗi đau khổ của người thân, với chính tôi? Tại sao?

Bạn sẽ làm gì khi bạn cảm thấy bất lực? Bạn sẽ làm gì nếu như bạn thấy cuộc sống còn tồn đọng quá nhiều nhiều điều bạn không thể, hoặc không đủ nhẫn tâm để giải quyết? Đôi lúc tôi tự hỏi mình, liệu rằng hiền hậu, tốt bụng và không đủ tàn nhẫn có phải là một cái tội? Đôi lúc tôi cũng tự hỏi mình, rằng, liệu sống mà vì mình một chút thì có bị coi là ích kỷ hay không?

Khi lo được cho một ai đó một điều gì, tôi sẽ cảm thấy rất vui, nhưng sau đó lại có chút chớm buồn, vì tự bản thân mình lại chả lo được cho mình. Tôi luốn cố làm những điều tốt, luôn tìm cách sống tốt đẹp với tất cả mọi người, và tôi cho đi nhiều hơn nhận về, nhưng những phút chạnh lòng không phải là không có. Những phút buồn không phải không tồn tại trong tôi. Và cái cảm giác đó càng dâng cao mỗi dịp cuối năm, khi xuân sắp đến, tết sắp về, bởi lúc đó, tôi nhìn lại mọi thứ mình đã làm được, những thứ mình bỏ qua, và cái cảm giác bất lực lại trở lại, nhấn chìm tôi trong nỗi hoang mang không một chút thương tiếc.

Tôi đang nghe bài “Drink a beer” của Luke Bryan, trong đó có đoạn, “ngồi ở đây một mình, nhìn hoàng hôn đang lặn dần, và uống một chai bia”, tạm dịch là như thế, một cảm giác cô quạnh, một mình, bởi có một vài thứ không thể nói, và không nói được với bất cứ ai, có những thứ chỉ nên chôn dấu ở trong lòng. Bởi dẫu có nói ra cũng không thể giải quyết được, vậy thì nói để làm gì, để rồi chỉ mang đến dằn vặt cho những người thân ở xung quanh mình. Nói chả được gì, thế thì im lặng vẫn hơn.

“Mama please let me back inside” – một câu trong bài Mother Love của Queen, Freddie hát câu này như cảm thán cuộc sống của mình, như muốn trở về bên trong bụng mẹ, để tiếp tục được chở che, để không cần phải quan tâm đến cuộc sống nhiều buồn hơn vui ở bên ngoài, để không phải bật khóc vào một ngày ảm đạm như hôm nay.

“Young girl don’t cry..”, Christina đang hát đấy, một bài hát mà đã khiến tôi thực sự thổn thức, “The voice within”, hãy lắng nghe từ bên trong mình, lắng nghe chính bản thân mình, và ngay đây, tại lúc này tôi muốn được trốn vào một góc nào đó, lắng nghe chính mình và để cho những giọt nước mắt được tuôn rơi, dù tôi chả biết, những giọt nước mắt đó là vì ai, vì tôi, hay vì những người khác, hay là vì sự bất lực, hay những điều mà tôi đã làm được trong một năm qua. Tôi chả biết nữa, nhưng, thôi, tôi phải gạt đi giọt nước mắt của mình, bởi tôi đang ngồi ở một chốn đông người, và thật vô duyên, khi người ta thấy nước mắt tôi rơi.

Một điều kỳ lạ, là mạch bài hát vẫn chậm buồn và day dứt, và khi Christina lại tiếp tục cất lên với bài hát “Say something” với The Great Big World, tôi đã hiểu, hôm nay, thượng đế cho tôi mọi xúc cảm, cho tôi được phép mở lòng, và tôi được soi rọi chính tâm hồn mình, để tôi có thể ngơi nghỉ một chút, và rồi đứng lên bước tiếp.

Nhưng thượng đế cũng không quên nhắc tôi, đừng làm gì trái với lương tâm và với bản chất của mình. Eric Clapton vẫn đang hát bài “Knock in’ on the heaven door”, với điều nhạc blue trầm buồn. List nhạc của tôi biết bao nhiều bài vui, thế mà trong lúc tôi viết những dòng này, chỉ có những bài nhạc kể trên tuôn chảy, nhuộm lấy thân tôi. “Mẹ ơi, hãy bỏ cây súng giúp con, bởi con không thể bắn ai bất cứ một lần nào nữa..”, tôi cũng muốn vậy, và tôi đang làm vậy, buông bỏ, không giận hờn ai, không trách móc ai, và nếu có thể, thì chỉ săn sóc và đem lại niềm vui cho người khác. Và cầu mong sao, mọi người sẽ và mãi giúp tôi làm được những điều đó.

Và đến những dòng cuối cùng này, thì Adele như muốn nói hộ tôi, hãy “Keep chasing pavements even if it leads no way..”, đừng bỏ tất cả, hãy đứng dậy và tiếp bước, bởi con đường vẫn còn dài ở phía trước, và cho dù con đường đó không dẫn đến đâu nữa, thì tôi vẫn cứ nên bước tiếp mà thôi.

Toàn thân tôi run bần bật, đôi mắt tôi mọng nước, nhưng tôi không thể oà khóc lúc này,  ước sao tôi đang nằm trong căn phòng của mình, với một chiếc gối thật to, và nước mắt sẽ thấm đẫm chiếc gối đó. Nhưng tôi sắp đi nói chuyện với các bạn team lead về kỹ năng viết các tài liệu kỹ thuật. Nên, phải đứng dậy và tiếp tục công việc của mình thôi.

“It was you, it was you, who makes my blue eyes blue” – Eric Clapton

Cứ tưởng là bài cuối, nhưng tôi đã nán lại, và đến sau cùng là bài “It’s the beautiful day” của Queen.

It’s a beautiful day
The sun is shining
I feel good
And no-one’s gonna stop me now, oh yeah

It’s a beautiful day
I fell good, I fell right
And no-one, no-one’s gonna stop me now
Mama

Sometimes I fell so sad, so sad, so bad
But no-one’s gonna stop me now, no-one
It’s hopeless – so hopeless to even try

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s