Những gì để lại

Nếu mai này, chúng ta chết đi, chúng ta sẽ để lại được những gì?

Có thể vài chục năm nữa khi tôi ra đi, có thể tôi sẽ không để lại được tài sản vật chất nào cho con trai tôi và mọi người. Nhưng tôi sẽ rất thất vọng về bản thân nếu thực sự tôi không có chút gì để lại.

Trong một chuyến bay từ Hà Nội về thành phố Hồ Chí Minh, khi ngồi tâm sự với cậu bạn đồng nghiệp, tôi chia sẻ lý do tại vì sao tôi không còn viết bài về lập trình và những bài viết đánh giá thiết bị nhiếp ảnh. Tôi tâm sự với cậu ấy, lý do thực sự tôi không viết nữa, bởi tuổi thọ của những bài viết như vậy sẽ rất ngắn ngủi, một bài viết về lập trình theo một công nghệ nào đó chỉ có giá trị tối đa khoảng năm năm, còn nếu viết những bài có giá trị tồn tại dài hơn thì năng lực kỹ thuật của tôi rất hạn chế và tôi không đủ khả năng để viết những bài viết có sức ảnh hưởng sâu rộng đến vậy. Còn nếu viết những bài viết đánh giá thiết bị, lưu lượng người đọc vào website của tôi sẽ cực cao, nhưng đó không phải là thứ tôi muốn mọi người đọc, tôi muốn mỗi người đọc những bài viết của tôi sẽ là những người bạn của tôi, dù có thể tôi và họ chưa bao giờ gặp mặt. Nếu có chung tiếng lòng thì sẽ có sự đồng cảm khi đọc những lời văn của nhau, và tôi tin rằng tôi không phải là người duy nhất, hay nói cách khác tôi không cô đơn ở thế giới này.

Năm 2016, tôi đã xóa đi 180 bài viết về lập trình của mình và chỉ để lại những bài văn, những mẫu truyện ngắn, tự sự và những bài viết nói lên suy nghĩ của tôi về cuộc sống. Tôi muốn viết những thứ có cuộc đời dài hơn, và chúng có thể là món quà giúp MK, cậu con trai của tôi đọc và hiểu về ba của nó, và có thể MK sẽ rút được một chút kinh nghiệm từ những bài học cuộc sống mà tôi đã trải nghiệm qua.

Bấy lâu nay tôi chỉ tập trung vào hai thứ nội dung để viết và cập nhật, đó là ảnh tôi chụp được và những bài viết của mình. Tôi nghĩ tôi không để lại được cho MK nhiều thứ đâu, chỉ cần nuôi cho cu cậu lớn lên, ăn học đầy đủ và thể là đủ. Những thứ còn lại chỉ là những bài viết tôi đã viết và những bức hình tôi đã chụp, và tôi thực sự hy vọng rằng niềm tin yêu của tôi vào cuộc sống sẽ truyền được sang MK. Và cậu sẽ sống một cuộc sống chứa chan yêu thương và luôn lạc quan cho dù có ngập ngụa trong vô vàn khó nhọc đi nữa.

Cuộc sống của tôi có lẽ sẽ còn rất dài. Xưa tôi muốn chỉ sống trong sáu mươi năm, giờ tôi muốn sống hơn tám mươi năm, bởi giờ đây tôi mới tự tin là mình đã bắt đầu chín, đã bắt đầu có thể làm được một số thứ có ý nghĩa và có giá trị bền lâu. Ở độ tuổi 36 – 37, tất cả chỉ mới là bước khởi đầu cho một hành trình thực hiện ược mơ tìm thấy của cuộc đời mình.

MK ơi, sau này, ngoài những gì ba viết được và chụp được, ba chỉ để lại cho con chính con, phiên bản mới của ba mà thôi, chứ ba không phải là người quan tâm đến việc tạo ra hoặc tích lũy rất nhiều vật chất để để lại. Và những gì ba để lại được cho con, thì nó cũng có giá trị tương tự với tất cả mọi người.

Những thứ tôi có thể để lại chỉ đơn giản vậy đó!

Còn mọi thứ còn lại, hãy để cho gió cuốn đi..

Sài Gòn, ngày 09 tháng 11 năm 2019